Truyện tiểu thuyết tình cảm Em Yêu Anh Ngốc Ạ

10:26 21/06/2013
Thích 0  Bình luận 0
Trang < 1 ... 8 9 10 11 12 ... 18 >

CHAP 10: "DÙ TRỜI CÓ SẬP TÔI CŨNG KHÔNG THÍCH CẬU..."
Tôi ngẩng lên và suýt tí nữa thì phụt cả ngụm nước ra ngoài. Người... người trước mặt tôi... không phải là... TRẦN NHẤT LINH sao? Cậu ta... là anh "chồng tương lai" ư? Không. Không thể nào. Chắc chắn có sự nhầm lẫn ở đây rồi.



"Sao... sao cậu lại ở đây?"- Tôi lắp bắp, mắt tròn xoe như hai hòn bi ve.

Mắt Nhất Linh cũng mở to không kém: "Cậu... sao lại..."

…"…Thì ra hai đứa là bạn cùng lớp của nhau. Thế thì có thể dễ dàng qua lại rồi"- Mẹ tôi cười, mắt không ngừng nhìn vào Nhất Linh, đầy vẻ hài lòng- "Bác nghĩ sẽ để hai đứa qua lại với nhau một thời gian rồi đính hôn. Ý cháu sao hả Linh?".

Trả lời là không đồng ý đi, Nhất Linh. Trả lời là không đi. Cậu không thích mà, phải không nào. Tôi liên tục dùng ánh mắt giục cậu ta, hi vọng cậu ta sẽ hiểu.

"Cháu nghĩ là không cần qua lại đâu ạ"- Nhất Linh cất tiếng sau vài giây im lặng.

Tôi muốn hú hét lên, muốn ôm chầm lấy cậu ta ngay lúc này. Cậu ta sẽ trả lời như thế, tôi biết mà. Thật thông minh. Cậu ta hiểu cả ánh mắt của tôi. Câu tiếp theo chắc chắn sẽ là: "Bởi vì cháu và Ngọc Quyên sẽ không có kết quả". Chắc chắn là vậy rồi, hô hô :) .

"Bởi vì cháu có thể đính hôn ngay bây giờ"- Câu nói cất lên như sét đánh gữa trời quang.

Mắt tôi lồi hẳn ra ngoài. Shock tập hai. Oh my God! Cậu ta đang nói cái quái quỷ gì thế này? Có phải tôi đã nghe nhầm không?

Bốn người còn lại - Tức bố mẹ hai bên cũng shock không kém gì tôi. Bằng chứng là cả bốn người đều đơ ra mất mấy giây.

"Ý cháu nói là..."- Mẹ tôi là người lên tiếng đầu tiên, tôi có thể nghe rõ cả tiếng nuốt nước bọt đánh ực của bà- "Cháu... cháu thích con bé Quyên nhà cô hả?".

" Vâng"- Cậu ta gật đầu, mặt thậm chí còn hơi đỏ lên nữa.

Cậu ta... cậu ta... Tôi bị cậu ta làm tức điên đến nỗi cổ họng nghẹn cả lại. Cậu ta đang làm cái trò quái quỷ gì thế này? Điên rồi sao? SAO CÓ THỂ LÀM THẾ VỚI TÔI HẢ TRỜI?



Cuối buổi "xem mặt", Nhất Linh chở tôi về nhà theo lệnh của bố mẹ hai bên.

"Đưa tôi đến XYZ nhanh lên"- Tôi ra lệnh với cậu ta, lần đầu tiên.

"Đến XYZ làm gì? Muộn rồi"- Cậu ta nói.

"Không biết. Nhanh lên!"- Tôi hét. Không thể chịu đựng được nữa rồi. Tôi phải "bùng nổ", phải cho cậu ta một bài học...

Nhất Linh dừng xe. Tôi chạy ào ra mép sông, hét váng lên một chặp. Cậu ta đi lâu chút nữa chắc tôi nổi tung lên mất. Giờ tôi như quả bóng bị nén hơi căng hết cỡ.

"TRẦN NHẤT LINH, CẬU LÀM TRÒ GÌ THẾ HẢ? SAO CẬU CÓ THỂ NÓI RA NHỮNG LỜI NHƯ THẾ?"- Tôi quay mặt về phía cậu ta, quát ầm lên.

"Sao?"- Cậu ta chường ra một cái mặt không có vẻ gì là hối lỗi.

"Tôi biết ông cậu bị bệnh nặng. Tôi cũng đã nghe bố mẹ cậu kể cậu rất thương ông nội cậu. Nhưng có cần vì thế mà làm vậy với tôi không hả? Tôi không muốn đính hôn với cậu. Tôi không muốn. Cậu nghe rõ chưa?"- Tôi nói to như muốn trút hết bực dọc vào người cậu ta.

"Đoàn Ngọc Quyên, cậu ghét tôi đến thế hả? "- Trần Nhất Linh bỗng nhìn sâu vào mắt tôi- "Đối với cậu, tôi đáng ghét đến vậy sao?".

Câu nói của cậu ta khiến tôi khựng lại. Tôi ghét Linh ư? Không... Nhưng... tại sao cậu ta lại thế chứ? Người như cậu ta, có thể dễ dàng chấp nhận thực hiện lời hứa hôn đã có từ khi mình còn chưa sinh ra ư? Vì thế mà chấp nhận cả việc nói dối rằng mình đã thích tôi à?.

“Dù cậu có nói gì tôi cũng không chấp nhận chuyện hứa hôn này. Tôi sẽ không đính hôn với cậu đâu"- Tôi nhìn cậu ta và nói.

Trần Nhất Linh nhìn thẳng vào mắt tôi: "Vì sao hả? Vì sao không đính hôn với tôi?".

"Tôi không thích cậu"- Tôi đáp. "Rồi cậu sẽ thích"- Ánh mắt cậu ta đầy quả quyết. Tay cậu ta còn giữ chặt hai vai tôi. Kẻ ngạo mạn này thật là...

"Đã bảo không thích. Dù trời có sập tôi cũng không thích cậu"- Tôi hét lên rồi bỏ tay cậu ta ra và bỏ đi...

Ngồi trên taxi tôi thấy Trần Nhất Linh vẫn đứng im như tượng ở chỗ đó.

Cậu ta dường như không còn phản ứng gì từ khi tôi hét lên và đẩy cậu ta ra. Có phải... tôi đã làm cậu ta tổn thương không? Không, cậu ta không thể thích tôi. Chắc cậu ta đang quá sốc vì tôi dám cãi lại và "bạo lực" với cậu ta. Tôi là một con nhỏ hiền thì hiền thật nhưng khi đã bướng lên thì không ai bằng...


Trang < 1 ... 8 9 10 11 12 ... 18 >
Bạn hãy đăng nhập để có thể bình luận!

Chưa có bình luận nào!

Gửi cho anh Part 3 - My my linh , Kevin , hoàng

Gửi cho anh Part 3 - My my linh , Kevin , hoàng

Thấm thoắt đã 18 năm trôi qua, mọi thứ giờ đã thay đổi và khác xưa rất nhiều .tôi giờ đã là 1 bà mẹ của đứa con gái bé bỏng , bướng bỉnh tiểu my my ,16 tuổi ….gia đình tôi luôn sống êm đềm ,hạnh phúc ,vui vẻ và sát cánh bên nhau, ba tiểu my my, long ca giờ cũng đã là 1 ông chủ thành đạt của 1 công ty lớn …sau 14 năm định cư ở nước ngoài , gia đình tôi quyết định trở về quê hương , nơi đã có những kỉ niệm vui buồn và những người bạn chân thành sát cánh 1 thời. và giây phút này cũng là lúc để bé tiểu my my viết tiếp câu truyện của mình ..!
10/02/2014 - 562 lượt xem
ÔNG CHỒNG VUI TÍNH

ÔNG CHỒNG VUI TÍNH

Mình lấy vợ. Tiêu chí đề ra là chỉ cần "giời mưa biết chạy vào nhà là được", vợ mình giời mưa không chỉ biết chạy vào nhà mà còn biết bắt mình chạy ra ... cất quần áo. Lãi quá!
06/06/2014 - 158 lượt xem
Cô dâu chạy trốn

Cô dâu chạy trốn

Cô sẽ đi tìm hạnh phúc cho riêng mình, với một chàng trai dành cho riêng mình, người có thể yêu thương cô, chung thủy bên cạnh cô, có thể đồng cảm và san sẻ những điều vặt vãnh trong cuộc sống
20/02/2014 - 260 lượt xem
TRuyện - VỢ CHỒNG CHƯA LỚN

TRuyện - VỢ CHỒNG CHƯA LỚN

Vợ chồng trẻ mới cưới chưa lâu, con gái nhỏ đã 6 tháng tuổi, vẫn còn mải chơi và nhí nhảnh lắm. Hằng ngày vợ chồng gửi con cho bà ngoại trông, sáng chồng đưa vợ đi làm, chiều đón về, thỉnh thoảng những trưa mát trời qua rủ vợ đi ăn...
07/03/2014 - 255 lượt xem
STT Tâm trạng facebook me hài Ola

STT Tâm trạng facebook me hài Ola

Chàng trai nọ chạy thục mạng đuổi theo một chiếc xe buýt chở đầy du khách, nhưng chiếc xe đổ dốc rất nhanh. - "Dừng lại đi." - Một người khách tốt bụng thò đầu ra cửa sổ hét lớn với anh chàng: "Cậu không đuổi kịp nó đâu, đợi chuyến sau vậy!"
14/03/2014 - 1,373 lượt xem